Bệnh viện tâm thần Ba Thá: Ngày thường và khát vọng đời thường

Người bệnh vào đây với rất nhiều lí do, có người làm ăn đổ bể, kinh tế gia đình sa sút dẫn đến suy nghĩ nhiều mà bị bệnh, có người do học hành quá sức, cũng có người bị người tình phụ bạc mà phát bệnh…Do thể trạng khác nhau mà có người bị bệnh nặng hay nhẹ.

Ở trong viện, mọi sinh hoạt của họ đều gói gọn trong bốn bức tường, chỉ có một khoảng sân nhỏ để người bệnh đi lại. Mỗi phòng chỉ có một cửa sổ nhìn ra khuôn viên bệnh viện, là nơi bệnh nhân có thể giao lưu với thế giới bên ngoài. Từ cửa sổ này, người bệnh có thể ngắm nghía tưởng tượng những gì họ thích.

Thấy có người lạ, mọi người đổ xô ra các cửa sổ dí sát mặt vào song sắt, những khuôn mặt lem luốc, già có, trẻ có với đôi mắt ngơ ngác, đờ dại cứ nhìn chằm chằm vào tôi như vật thể lạ. Sau một thoáng im lặng, người ta nhao nhao chào hỏi, nhờ ra ngoài mua hộ thứ này thứ khác.

Được biết nơi đây có ba khu dành cho người bệnh, hai khu dành cho nam, một khu dành cho nữ, với tổng số 165 bệnh nhân, trong đó có 100 bệnh nhân nam. Có lẽ, do áp lực của công việc cộng thêm vào đó là việc lam dụng các chất kích thích như rượu, bia…nên tỉ lệ nam giới mắc bệnh nhiều hơn. Nhưng về mức độ nặng nhẹ của bệnh thì phụ nữ thường nặng hơn, có thể do sức chịu đựng những cú sốc về tâm lý kém hơn.

Lần đầu tiên tiếp xúc với những bệnh nhân ở đây và trong lúc họ tỉnh táo thì khó ai có thể tin được họ là người bệnh tâm thần. Bởi tất cả những cử chỉ lời nói của họ đều không khác gì người bình thường, chỉ khi để ý kỹ mới nhận ra. Tuy là bệnh nhân tâm thần nhưng họ cũng có những ước mơ, khát vọng riêng, và đều chung một mơ ước là trở về với gia đình người thân.

Xem thêm:   9 kiểu tóc bấm đẹp và dễ thương khiến các cô nàng mê mẫn

Huỳnh Tuấn Việt, sinh năm 1984, đang là sinh viên năm thứ tư Học Viện Lục Quân, với đôi mắt rớm lệ tâm sự: “ Em vào đây từ tháng 9-2008 em vừa được bố mẹ đón về nhà ăn tết mới lên. Ở đây em rất buồn và nhớ nhà, chỉ mong nhanh khỏi bệnh để về đi học tiếp”.

Một bệnh nhân tên Long quê ở Long Biên, Hà Nội tay mân mê chiếc lá vừa thò tay ra ngoài bứt được chỉ vào cửa sổ sắt nói với vẻ buồn bã: “Ra thế nào được!”, rồi cứ nằng nặc đòi tôi cho mượn cưa. Được biết Long sinh năm 1973 bị bệnh năm 1995. Trước đây học báo chí ở Trường Tổng hợp, anh luôn mơ ước được bố mẹ đón về để tiếp tục đi học sau này “ra làm báo đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng.”

Đối diện với khu dành cho bệnh nhân nam là khu dành cho nữ, nơi đây không khí có vẻ trầm lặng hơn. Các chị chủ yếu mắc bệnh tâm thần mãn tính, mọi người rất ít nói chuyện nhưng khi được hỏi thăm thì tất cả đều xúm lại tranh nhau trình bày.

Giữa cỏ cây.

Nguyễn Thị Xuyên, 32 tuổi quê ở Sơn Tây khư khư cặp lồng cơm mà rằng “Tôi bị mắc bệnh hoang tưởng, chưa có chồng thì lại bảo có chồng rồi, cháu mình thì cứ nhận là con”. Chị còn nói “khi nào ra viện sẽ lấy chồng sinh con cho bố mẹ mừng.”

Trở về với gia đình, làm những gì mình thích là ước mơ rất bình dị của những người bệnh không chỉ ở đây mà đó còn là niềm khao khát cháy bỏng của rất nhiều bệnh nhân tâm thần khắp nơi.

Dẫu rằng, có những ước mơ không dễ gì thực hiện, nhưng để có thể trở về với cuộc sống đời thường, thì trước tiên họ phải chiến thắng bệnh tật, đây là công việc hết sức khó khăn, nó phụ thuộc vào thể trạng, bản lĩnh, sự nỗ lực của bản thân người bệnh và không thể thiếu sự động viên khuyến khích về mặt tinh thần của người nhà bệnh nhân. Khi đã chiến thắng được bệnh tật thì để hoà nhập được với cộng đồng là điều khó khăn gấp bội.

Xem thêm:   Thượng tướng Nguyễn Tân Cương thăm, kiểm tra Sư đoàn 325

Theo bác sĩ Nguyễn Quốc Thắng, Phó giám đốc bệnh viện: “ Người bệnh tâm thần đã được chữa khỏi, nhưng hệ thần kinh của người bệnh đã bị tổn thương, nếu không được quan tâm đầy đủ về vật chất, tinh thần, có chế độ làm việc, ăn uống, nghỉ ngơi hợp lí thì người bệnh rất dễ mắc bệnh trở lại”.

Đối với bệnh tâm thần có người chữa trị vài năm, nhưng cũng có người hàng chục năm mới được ra viện. Trải qua một thời gian dài sống phụ thuộc vào sự chăm sóc của các bác sĩ nên những kỹ năng sống và làm việc bị mất đi phần nào hoặc không còn phù hợp với hiện tại.

Ngoài ra, do sức khoẻ bị suy giảm, cộng thêm vào đó là trình độ nhận thức của người dân về bệnh tâm thần chưa cao, mọi người thường có tâm lý phân biệt đối xử, xa lánh gây tổn thương về tâm lý cho người bệnh. Từ đó dẫn đến tâm lý bị kích động, phá phách, có người không thể hoà nhập được với cộng đồng, một thời gian sau lại phải trở vào viện.

Để người bệnh tái hoà nhập cộng đồng cần có sự phối hợp đồng bộ giữa các cơ quan, đoàn thể, tổ chức xã hội, tạo mọi điều kiện thuận lợi về văn hoá, y tế, giáo dục tinh thần, việc làm.

Nên chăng cần có một chính sách hỗ trợ người bệnh tâm thần khi ra viện hoà nhập cộng đồng, bởi mỗi con người đều là vốn quý của xã hội.