Chương 52: Chúc khanh hảo

Giờ lên đèn, Lục Minh An đang bưng một vò rượu ngâm nga một điệu nhỏ, vừa đi vừa lắc lư trong ngõ. Hắn vừa ở trong thanh lâu vui vẻ chơi đùa với mấy mỹ nữ, hiện tại tâm tình rất tốt, nhìn gì cũng thấy thuận mắt vô cùng.

Con hẻm này rất nổi tiếng ở Nghiệp Kinh, được xây dựng để dành cho những công tử ăn uống chơi bời, phía trên còn có người, tạo điều kiện cho đám con nhà giàu có chỗ ăn chơi lêu lổng.

Lục Minh An ngày thường cũng đi trong con hẻm này, nhưng hôm nay cảm thấy có gì đó không bình thường, càng đi thì con hẻm càng sâu, mới vừa rẽ vào vẫn còn nghe thấy vài tiếng chó sủa, lúc này con hẻm vắng lặng im phăng phắc, không một âm thanh.

Lục Minh An càng lúc đi càng chậm hơn, khi một dãy đèn lồng đung đưa trong gió, từng chiếc một tắt biến không thể giải thích được, nhịp tim của hắn bắt đầu đập rất nhanh.

“Chết tiệt, khẳng định là gặp quỷ a.” Lục Minh An rất thức thời, trong lòng bối rối, cũng không dám xông vào, xoay người định đi trở về.

Ở đầu ngõ, có một người đang đứng trầm mặc, âm u thâm sâu, trên thắt lưng có tú xuân đao cực kỳ bắt mắt.

“Thẩm, Thẩm đại nhân,” Lục Minh An cười khan giả bộ nhiệt tình, “Hiếm khi thấy được ngài ở một nơi như vậy. Không biết có thể giúp gì cho ngài không?”

Lúc này hắn mới nhớ tới tháng trước mình đã phái người tới ám sát Cẩm Y Vệ, vốn sẽ không có chuyện gì, không biết Lục Minh Sơn làm gì giữa chừng, sau khi Thẩm Yến trở về kinh thành, quả thực cùng Lục gia đối địch khắp nơi. Vì vậy Lục Minh An đang lo lắng Thẩm Yến sẽ đến để giải quyết tính sổ với mình chuyện kia.

“Quả thật có chuyện cần Tứ công tử giúp đỡ chút,” Thẩm Yến chặn đường hắn, nhìn người đối diện hoảng sợ, khẽ nói: “Ta muốn cùng Tứ công tử hợp tác.”

“… Thẩm đại nhân thật biết nói đùa, giữa ngươi và ta…”

“Ta muốn Lục Minh Sơn chết.”

“Thẩm đại nhân nói đùa hơi quá đáng.” Sắc mặt Lục Minh An nhàn nhạt, cũng không có tỏ ra rụt rè.

“Ngươi cũng muốn Lục Minh Sơn chết.” Thẩm Yến nói tiếp, “Mục tiêu của chúng ta căn bản là giống nhau, một khi Lục Minh Sơn chết, sẽ không có ai tranh giành vị trí chủ trì Lục gia với ngươi. Ngươi không có hứng thú sao?? “

Lục Minh An mặt không cảm xúc nhìn Thẩm Yến, hắn tuy rằng không thông minh nhưng là có tâm cơ rất lớn, Lục Minh Sơn nếu như xong đời, tất cả tài nguyên hiện có đều nghiêng về phía hắn, chỉ là Lục Minh An không tin tưởng Thẩm Yến, ai biết được mục đích thực sự của việc hợp tác với Thẩm Yến là gì chứ?

“Xem ra Tứ công tử cũng động tâm rồi, chúng ta có thể nói chuyện thêm một chút.” Thẩm Yến làm ra dáng vẻ “Mời” với hắn.

Lục Minh An do dự, nghe Thẩm Yến nói: “Ta trong tay có mấy cái chứng cớ Tứ công tử cấu kết với người khác ám sát mệnh quan triều đình…”

“Thẩm đại nhân, xin mời!” Lục Minh Sơn đương nhiên sẽ không để cho Thẩm Yến nói tiếp, hắn nghĩ đến Thẩm Yến tùy ý muốn làm gì, chỉ cần Lục Minh Sơn ngã xuống, mọi chuyện khác đều rất dễ nói.

Thẩm Yến có thể có mục đích gì, nhiều nhất muốn Lục gia sụp đổ, nói thật, chỉ cần Lục gia còn tồn tại, chỉ cần Lục gia có thể vào tay hắn, hắn cũng không quan tâm.

Khi Thẩm Yến và Lục Minh An đạt được thỏa thuận, Từ Thời Cẩm đến Đinh Bắc Hầu phủ để thăm hỏi và trò chuyện với người chị em tốt của cô.

Trong nhà hai cô gái xinh đẹp rực ngồi xổm trước bàn, thưởng thức bộ con rối hoàn chỉnh “Đại náo thiên cung” cao bằng ngón tay cái trên bàn, thiên binh thiên tướng, đao kiếm thần khí, trên mặt đầy đủ biểu cảm, tất cả đều điêu khắc trông rất sống động.

Từ Thời Cẩm liếc nhìn Lưu Linh đang chăm chú quan sát, trong lòng mang theo ý cười, “Đây là do người khác tặng ta, tích lũy hơn nửa năm nay mới đầy đủ một bộ. Có ghen tị không?”

Lưu Linh đang điều khiển một con rối trên tay, không để ý đến lời của Từ Thời Cẩm. Từ Thời Cẩm đối với Lưu Linh hẳn có cảm giác ưu việt rất lớn, nhìn ánh mắt tập trung của nàng ấy, cảm thấy Lưu Linh thật sự rất đáng thương, liền nói, “Không phải ta cho ngươi”

“Ta không cần ngươi thương cảm,” Lưu Linh đứng dậy, tìm được chiếc xe ngựa nhỏ tinh xảo mà mình nhận được từ trong hộp gỗ, lãnh đạm nói: “Ta cũng có.”

Nó khá giống như sự khoe khoang giữa những người bạn tốt với nhau.

Từ Thời Cẩm tâm tư nhạy bén, ánh mắt hướng lên trên một chút, suy đoán, “Thẩm Yến tặng cho ngươi?” Lưu Linh không nói lời nào, ý cười càng sâu hơn, “Nhưng là Thẩm Yến không biết ngươi thích những thứ như thế này.”

Nàng cảm thấy thực sự thú vị.

Từ Thời Cẩm cùng Lưu Linh nhìn nhau liền sinh ra cảm giác chán ghét, có thể hợp nhau, một phần lớn nguyên nhân là họ có chung sở thích, cả hai đều thích những món đồ chơi thủ công dân gian.

Tuy nhiên, một số sở thích của họ, chỉ có Từ Thời Cẩm biết, cũng không có ai chia sẻ chúng với Lưu Linh.

“Thẩm đại nhân thật sự là số mệnh do ông trời ban tặng cho ta”, Lưu Linh nói, “Lần đầu tiên Thẩm Yến xuất hiện là lúc ta có tâm trạng tồi tệ nhất, và mấy lần sau đó, hắn đều đến kịp lúc an ủi ta. Mỗi lần đều là sự trùng hợp, ta càng cảm thấy cuộc gặp gỡ của chúng ta chính là định mệnh, ta chỉ cần tiếp nhận nó. “

“Nhưng ngươi không nói cho hắn biết mình thích gì,” Từ Thời Cẩm cười nhạo. “Hắn cũng không biết ngươi thích mấy món đồ chơi thủ công dân gian này.”

“Ai biết được? Không ai xung quanh ta biết ngoại trừ ngươi.” Lưu Linh bình tĩnh liếc Từ Thời Cẩm một chút, “Đây không phải là lý do ngươi công kích tình cảm của ta.”

Từ Thời Cẩm nở nụ cười.

Trên đời còn có người giống như nàng, liều mạng nắm lấy thứ mình thích không cam lòng từ bỏ, cũng giống như Lưu Linh, chỉ cần xem nhẹ, đến rồi đi, nàng đều có thể dễ dàng bỏ đi.

Nàng chấp nhận những thứ mình thích, nhưng không bao giờ chủ động phấn đấu. Đã nhiều năm như vậy, Lão Hầu gia yêu thương Lưu Linh đến thế, cũng không biết Lưu Linh thích mấy món đồ thủ công, Thẩm Yến cũng vậy.

Chuyện cũ để lại trong lòng Lưu Linh tổn thương quá sâu, Lưu Linh có thể sống bình thường đến bây giờ cũng không dễ dàng, Lưu Linh có thể gánh vác tội danh trên người quanh minh chính đại như vậy, đã không dễ dàng gì. Hơn nữa ta thật sự không nên đòi hỏi nàng thêm nữa.

“Kể cho ta nghe về chuyện giữa ngươi và Thẩm Yến đi.” Từ Thời Cẩm nói.

Lưu Linh cùng Từ Thời Cẩm ra cửa, đi dạo phố. Từ Thời Cẩm xem như có quan hệ tốt với tất cả mọi người, nhưng thật ra không có bằng hữu, nhất là sau khi xuất cung, nàng càng so với các cô nương bằng tuổi thiết lập ngoại giao, nàng chỉ nhiệt tình hơn với triều chính bên kia. Con đường khác nhau, Từ Thời Cẩm và những cô nương vô tư khác chỉ bằng mặt mà không bằng lòng, nhiều khi mệt mỏi chỉ có thể cùng Lưu Linh nói chuyện.

Tuy nhiên, Lưu Linh cũng không có tiếng nói chung với cô ấy … Lưu Linh cũng không thích chuyện chính sự triều đình. Đương nhiên sẽ không quan tâm đến sở thích này của Từ Thời Cẩm.

Từ Thời Cẩm suy nghĩ hồi lâu, mãi mới tìm được đề tài về Thẩm Yến, quả nhiên hai mắt Lưu Linh sáng lên một cái.

“Hắn đặc biệt rất khác với mọi người… Ta thích cách hắn thờ ơ lãnh đạm với người khác, và chỉ cảm thấy đối với ta …”

Từ Thời Cẩm bật cười, Thẩm đại nhân đương nhiên không giống người bình thường, Nghiệp Kinh không biết có bao nhiêu danh môn quý nữ vì Thẩm đại nhân mà động tâm.

Chẳng qua là Lưu Linh cần phải khoe khoang như vậy sao?

“Ngươi thật sự không quan tâm đến Lục Minh Sơn nữa?” Từ Thời Cẩm đổi chủ đề, trong lòng vẫn hy vọng Lưu Linh và Lục gia tiếp tục trở mặt, để thuận lợi cho kế hoạch của mình hơn…

Lưu Linh liếc nàng một cái, “Ngươi muốn dựa vào ta tính toán với Lục gia?”

Bị Lưu Linh nhìn thấu, nụ cười của Từ Thời Cẩm chỉ dừng lại một chút, nhưng không có vẻ cứng ngắc chút nào, điều này cho thấy tâm tính của nàng rất tốt.

“Ta không quan tâm Lục gia.”

“Điều này có vẻ không hợp với tính cách của ngươi đúng không?” Từ Thời Cẩm phủi phủi mái tóc, cười nhẹ nhàng, “Ta cứ tưởng ngươi sẽ làm gì đó với Lục Minh Sơn, dạy Lục gia một bài học.” Nếu như Lưu Linh không trở mặt với Lục gia, Từ Thời Cẩm luôn cảm thấy những tính toán trước đây của mình chưa được thực hiện hết, thật là đáng tiếc.

“Suýt chút nữa ta đã giết chết Lục Minh Sơn,” Lưu Linh dừng lại, “Hơn nữa, Thẩm đại nhân không muốn ta dây dưa với Lục Minh Sơn nữa.”

“Tại sao?” Nụ cười của Từ Thời Cẩm sâu sắc hơn, có chút không ý tứ, “Hắn ghen à? Hắn thật bá đạo và đòi hỏi nhiều như vậy ở ngươi, nhưng hẳn là ngươi không phải là người thích bị quản lý nha.”

Nàng không chút kiêng kỵ muốn châm ngòi mối quan hệ giữa Lưu Linh và Thẩm Yến, còn chưa nghĩ tới, trong lòng đã suy nghĩ không biết mình có thể thu được lợi ích gì.

“Hắn không hề nói gì, nhưng ta biết hắn muốn ta sống đơn giản và vui vẻ. Chuyện buồn, chuyện xấu đều có hắn che chở cho ta.” Lưu Linh bình thản nói, “Ta không hỏi, nhưng ta đoán là hắn đang đối phó với Lục gia. Mà hắn cũng không nên nhúng tay vào … Ta nhớ ngươi đã từng nói Cẩm Y vệ cần phải trong sạch. “

Từ Thời Cẩm ngẩn người nhìn về phía Lưu Linh.

Dưới ánh mặt trời, cô gái khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen láy, vẻ mặt luôn bình thản từ đầu đến cuối, “Có đôi lúc ta nghĩ, không đáng.”

Thẩm Yến không nói gì, nhưng nàng biết tâm ý của hắn, càng biết lại càng buồn.

Nhiều người nói hai người không thích hợp, nàng không chút kiêng kỵ mà lôi Thẩm Yến vào, bây giờ mới nhìn ra sự ích kỷ của mình.

Nàng nghĩ, hắn nên được tốt hơn.

“Không có gì không đáng.” Từ Thời Cẩm đột nhiên nắm lấy tay Lưu Linh, mùa hè mồ hôi nhễ nhại, nhưng tay Lưu Linh lại lạnh như băng, Từ Thời Cẩm cảm thấy khó chịu, mỗi lần trái tim Lưu Linh dao động một chút, mỗi lần lâm vào cảnh bi quan, tay nàng lại trở nên lạnh như thế. Từ Thời Cẩm ấm giọng nói, “Ngươi xứng đáng nhận được tất cả sự dịu dàng.”

Xem thêm:   Chương 34

Lưu Linh cúi đầu, mỉm cười, trong lòng có chút ấm áp, đây chính là khuê mật tốt của cô, luôn tính toán nàng không hề nương tay chút nào, nhưng sẽ đứng về phía cô khi cô cần.

Mối quan hệ giữa nàng và Từ Thời Cẩm người ngoài khó mà hiểu được.

Nếu ai đó khiêu khích và nói rằng Từ Thời Cẩm đã lợi dụng nàng ấy như thế nào, cũng sẽ không ngạc nhiên lắm, nhưng Lưu Linh tin rằng Từ Thời Cẩm sẽ không thực sự làm tổn thương mình.

“Ngươi cũng vậy.” Lưu Linh nói.

【Giữa ngươi và ta, luôn muốn có một người được sống tốt hơn.】

Nàng và Từ Thời Cẩm đều trầm mặc, đột nhiên nghe thấy phía trước huyên náo, phía sau lưng đi theo có mấy người thị nữ, hai cô nương bị người ta đẩy về phía trước, hoàn toàn không thể giải thích được.

Khi đi tới trước, hai người phát hiện con gái của một thương nhân đang ném tú cầu chọn thân, cô nương mặc váy cưới hoa văn màu đỏ yếu ớt đứng trên lầu, vung chiếc khăn đỏ, ánh mắt sáng rực đảo quanh đám người ở tầng dưới một vòng, tiếng reo hò từ bên dưới càng lớn hơn.

Nữ nhân xinh đẹp khiến nam nhân phải cong lưng. Thương nhân cười truyền tai, ném tú cầu để cầu nhân duyên trời đất, trong số năm người ở Nghiệp Kinh, có ba người thân phận không đơn giản. Họ đã trở thành một đoạn giai thoại và nó cũng là một điều tuyệt đẹp.

Từ Thời Cẩm và Lưu Linh ngẩng đầu nhìn có chút hứng thú trong giây lát, bất đắc dĩ, hai người đều là nữ nhân, cô dâu có xinh đẹp chói mắt đến đâu thì sức hấp dẫn cũng có hạn, đám đông đang chen chúc về phía trước tòa nhà lộn xộn, Lưu Linh lại đang cùng Từ Thời Cẩm đi ra ngoài.

“Chạy cái gì vậy? Hiếm khi gặp chuyện thú vị, sao không xem?” Từ Thời Cẩm hỏi, nàng luôn thích nhiều chuyện, càng hỗn loạn thì càng vui.

“Ta không muốn tú cầu ném đi lại rơi vào người ta và ngươi.” Lưu Linh mặt không hề cảm xúc, “Ngươi muốn cưới một cô nương, hay là ta?

“Ây …” Từ Thời Cẩm nhìn xuống nhìn trên người mình và Lưu Linh một thân y phục nam tử văn sĩ, rốt cục mất hứng.

Hai cô gái đồng loạt nhất trí chen chân ra bên ngoài, không chớp mắt, một vật thể bay tới từ phía sau ném vào trong tay Lưu Linh.

Lưu Linh nổi da gà, cho rằng vận khí của mình sẽ không đến nỗi nào chứ?

Nàng kinh ngạc đến nỗi ném đồ trên tay xuống đất, nghe thấy tiếng vỡ giòn tan, liền cúi đầu nhìn xuống, nhưng lại thấy trên mặt đất có một mảnh sứ vỡ vụn.

Hóa ra thứ ném vào tay nàng thực chất là một ấm trà.

Ai dám trêu chọc nàng như thế này ?!

Lưu Linh ngước đôi mày lạnh lùng nhìn mình bị đám đông đẩy xuống dưới cùng của một nhà hàng ở tầng 2. Có một nam nhân mặc hoa phục đang ngồi bên cửa sổ tầng 2. Dung mạo sắc lạnh, cằm bạch trên tay, còn tay áo buông thõng trên lan can. Thấy nàng ngước lên nhìn, nam tử cười đến ôn nhu, “Xin lỗi vì lỡ tay trượt trúng vào người đường muội. Đường muội mau lên đây, để… để ta nói lời xin lỗi cùng hai vị”

Lưu Linh ống tay áo bị kéo chặt.

Nàng quay đầu lại, Từ Thời Cẩm ở phía sau cười ngọt ngào nháy mắt với nàng, thấy Lưu Linh đang nhìn mình, ngây ngô nói: “Nhìn ta làm gì? Cũng không phải ta đập trúng ngươi nha, ngươi nên tìm người trên kia mà tính sổ a.” Từ Thời Cẩm chỉ vào người trên lầu.

Lưu Linh nhìn Từ Thời Cẩm, “Ngươi lại lợi dụng ta?”

“Không có, lần này thực sự không có,” Từ Thời Cẩm cười kéo kéo nàng, “Thật là trùng hợp.”

Đừng trách Lưu Linh đa nghi.

Bởi vì người trên lầu là Hoàng thái tử Lưu Vọng, còn có thân phận, là người tình không công khai của Từ Thời Cẩm … Hiện tại chỉ có Lưu Linh biết.

Sau khi Từ Thời Cẩm xuất cung, cơ hội được gặp Thái tử cũng ít đi, dù thường tìm cơ hội vào cung thỉnh an Thái hậu nhưng không phải lúc nào cũng gặp được Lưu Vọng, Lưu Linh càng nghi ngờ Từ Thời Cẩm mượn được mình một lát để tìm cơ hội gặp Lưu Vọng.

Nhưng Từ Thời Cẩm nói không phải, đó kỳ thực chỉ là trùng hợp.

Chỉ là Lưu Linh đứng ở dưới lầu không nhúc nhích, tại sao nàng phải thành toàn cho cuộc gặp riêng giữa Từ Thời Cẩm và Lưu Vọng?

Nàng không quen với Thái tử.

Từ Thời Cẩm nhìn quý công tử đang ở trên lầu cửa sổ, lại nhìn Lưu Linh chuẩn bị rời đi rất bất lực, nàng giữ chặt Lưu Linh, nhỏ giọng cầu xin, Lưu Linh làm như không nghe thấy.

Tình bạn của đôi khuê mật tốt này luôn là điều khó hiểu đối với người ngoài cuộc.

Từ Thời Cẩm đành phải nói với nàng, “Ta đang muốn liên hệ với Thẩm đại nhân, lập liên minh với Thái tử, bóp chết Lục gia.”

Bước chân Lưu Linh dừng lại, Từ Thời Cẩm cuối cùng cũng nói cho nàng một đầu tin tức.

Từ Thời Cẩm bất đắc dĩ mỉm cười, “A Linh, chúng ta bây giờ đều người cùng một đường. Ngươi không thể nhẫn tâm đến mức như vậy đúng không?”

Tốt nha, vì Thẩm Yến, Lưu Linh sẽ giúp Từ Thời Cẩm một lần.

Lưu Linh và Lưu Vọng là anh em họ thật, quan hệ cũng không gần lắm

Phụ thân của bọn họ là anh em họ, mối quan hệ này có chút xa cách, nhưng hai nhà ngoại đều xuất thân cùng một nhà, hoàng hậu đã qua đời là con gái lớn của Hầu phủ, khi mẹ Lưu Linh còn sống thì phải gọi một tiếng “tỷ tỷ”. Bất kể trước đây hay bây giờ, Lưu Linh và Lưu Vọng đều là thường gặp mặt.

Nhưng mối quan hệ giữa hai người không tốt lắm.

So với Trường Nhạc Quận chúa trầm mặc, thái tử điện hạ rõ ràng là dịu dàng động lòng người và có nhiều chủ đề để nói với Từ cô nương hơn.

Lên lầu, Lưu Linh chào hỏi Lưu Vọng một tiếng, tự giác được ngồi xuống bên cửa sổ, nhường không gian cho Từ Thời Cẩm và Lưu Vọng.

Nàng thoạt nghe vài câu, Lưu Vọng ấm giọng nói: “Ta xuất cung là mượn lí do đi thăm Trần gia. Nhà hắn gần đây có chút không yên ỗn … Tiện thể đi Từ gia, thấy tỷ tỷ ngươi lại không gặp ngươi, ta đoán rằng ngươi sẽ đi ra ngoài. “

Từ cô nương nhẹ giọng, “Trần gia? Ta còn chưa cùng bọn họ bàn bạc. Ta đi một mình có mục đích không đơn thuần. Có cơ hội sẽ nói chuyện này … Mấy ngày trước ta gặp cháu gái Hàn Hàn Lâm, và cô ấy đã vô tình tiết lộ một số bức tranh và thư pháp của ông cô ấy … “

Những người yêu nhau có thể gặp gỡ và trò chuyện như thế này, thái tử điện hạ và Từ cô nương cũng coi như là độc nhất vô nhị.

Lưu Linh tự mình rót một tách trà, cảm thấy có chút nhàm chán, nàng nhìn thế giới nhàn nhã, tâm tình trôi đi xa một chút.

Từ Thời Cẩm là tai mắt của Lưu Vọng, nàng ấy không giống với một cô gái thanh tú bình thường.

Tại năm đó, ai mà dự liệu được đâu?

Nàng nghĩ lại khi đó Từ gia muốn làm thông gia với Thẩm gia, gả Từ Thời Cẩm cho Thẩm Dục.

Hôm đó trời mưa to, Lưu Linh đi ra ngoài, xe ngựa bị Từ Thời Cẩm chặn lại.

Cô nương dầm mưa dáng vẻ chật vật, quỳ xuống trước mặt nàng, vẻ mặt vô cùng mong mỏi, “Ta không thể gả cho Thẩm Dục, Thẩm gia muốn ẩn lui, Thẩm Dục không có chút hành động gì … Ta gả cho hắn, cuộc sống ta nhìn thoáng là hết, không chút hy vọng trông cậy gì! A Linh, nghĩ về cuộc sống như vậy, ta cảm thấy rất khủng khiếp! “

Từ cô nương cùng Thẩm Dục Thẩm công tử là thanh mai trúc mã, Từ gia muốn xích lại gần Thẩm gia … Có lẽ Từ Thời Cẩm là người ích kỷ, nàng ấy chỉ muốn cuộc sống của chính mình, nàng không muốn gả cho Thẩm Dục.

Lưu Linh còn nhớ sắc mặt tái nhợt của Thẩm công tử, “Từ Thời Cẩm … ngươi là một nữ nhân nhẫn tâm!”

Mưa to cuốn trôi mọi thứ trong kinh thành, Lưu Linh tiến cung, nói trước mặt Hoàng thượng, Từ Thời Cẩm mới được vào cung.

Như vậy cũng không phải là cách hay, cùng lắm là để Từ Thời Cẩm rời khỏi Thẩm Dục một cách toàn vẹn.

Con đường gian nan ấy, nhưng ngày hôm nay Từ Thời Cẩm đã bước ra khỏi cảnh tượng này, chỉ là cô ấy, phải chăng còn nhớ đến Thẩm Dục?

Bởi vì Thẩm Yến, gần đây Lưu Linh thường xuyên nghĩ đến chuyện này.

Thẩm Dục vừa thất vọng với Từ Thời Cẩm, vừa căm hận Lưu Linh, nàng vẫn còn nhớ tới sự giãy dụa của Từ Thời Cẩm khi đó và ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Dục.

Khi đó nàng còn vô tư, đầy bất cần, thậm chí còn cảm thấy vui vẻ, có người ghét bỏ cũng tốt.

Lưu Linh uống thêm một chén trà, càng lớn càng cảm thấy cái gì cũng có nhân quả, hồi đó gieo nhân, ắt bây giờ sẽ có lúc bùng phát …

“A Linh, điện hạ đang hỏi người một chuyện!” Từ Thời Cẩm đẩy nàng.

Lưu Linh nghi ngờ nhìn lại.

Thái tử điện hạ ôn tồn lễ độ cười với cô, nụ cười này thật giống Từ Thời Cẩm. “Ta nghe Tiểu Cẩm nói về A Linh và Thẩm đại nhân. Ta thực sụ rất mừng cho hai người. Nếu có khó khăn gì cứ thoải mái nhờ ta giúp đỡ. Ngươi đã giúp Tiểu Cẩm rất nhiều, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.”

“Ừ.” Lưu Linh lãnh đạm phản ứng.

“…” Lưu Vọng hơi giật giật trán, liếc nhìn Từ Thời Cẩm, phản ứng thờ ơ này, thật khó nói chuyện, quả thực là người có thể gây ấn tượng với Thẩm Yến.

Lưu Vọng bật cười, “Ta vừa nói chuyện với Tiểu Cẩm, vào đêm thất tịch đó, A Linh cùng nhau đến chơi đi. À, Ta cũng sẽ gọi Thẩm đại nhân.”

Lưu Linh nhướng mày, hai người lại dùng nàng làm bình phong.

Nàng muốn từ chối.

Lưu Vọng thản nhiên nói: Thất tịch đêm đó có quá nhiều người đi du ngoạn. Thuận Thiên phủ phái người tới giữ gìn trị an, nhưng không đủ người, cho nên ta mượn người của Cẩm Y vệ. A Linh, hôm đó Thẩm đại nhân có thể rất bận.”

Từ Thời Cẩm thân thiết ôm cánh tay nàng, thở dài nói: “Ai bảo bệ hạ rất thích Cẩm Y vệ nha? Bọn họ có thể làm được cái gì. Có thể thấy có một ngày tốt, A Linh lại muốn thấy một người, trong lòng ta cũng không nỡ nha.”

“Nói nhiều lời nhảm nhí như vậy làm gì?” Lưu Linh liếc nhìn hai người một chút, “Ta sẽ đi.”

Mặc dù Từ Thời Cẩm và Lưu Vọng chủ yếu là tư lợi, có thể để ý đến chút Lưu Linh, Lưu Linh cũng chấp nhận bọn họ.

Đây hẳn cũng là chủ ý của Từ Thời Cẩm.

Xem thêm:   Ảnh nền điện thoại anime: Những hình nền đẹp và phong cách

Khuê mật tốt của nàng chính là như vậy đó, vừa lợi dụng ngươi, vừa đem lợi đến cho ngươi. Ẩn tấm chân tình trong sự mưu mô của mình… Người trên đời luôn ghét một kẻ mưu mô như vậy, ai có thể nhìn thấy tấm chân tình ẩn chứa ấm áp bên trong ?

Lưu Linh nhìn về phía thái tử điện hạ : Hắn có thể thấy được không đây?

Vào đêm thất tịch, Thái tử đên Hầu phủ đón Lưu Linh đi chơi, khiến Lão Hầu gia vô cùng ngạc nhiên, quan hệ giữa Thái tử và A Linh tốt như vậy sao?

Hắn ngẫu nhiên không nghĩ tới: Dù sao đây cũng là một cặp anh em họ rất có quan hệ huyết thống rất gần, cũng không thể kết hôn.

Bất quá A Linh đi ra ngoài giải khuây một chút cũng tốt.

Khi đến chợ, Thẩm Yến và Từ Thời Cẩm đã đợi sẵn rồi, Thẩm đại nhân nước da trắng ngần, nhưng Từ cô nương thì sắc mặt lại cứng đờ.

Khi nhìn thấy Lưu Linh, nàng ấy nghiêng người nghiến răng nghiến lợi. “Đã nói qua Thẩm đại nhân sẽ tới đón ta, dù sao hai nhà chúng ta cũng có quan hệ tốt, mặc dù hắn đến đón ta sẽ khiến các trưởng lão có chút nghi ngờ, nhưng hẳn là không bằng điện hạ tạo thành hiệu quả chấn động…Kết quả là hắn không có tới! Hắn nói quên! A Linh, Thẩm đại nhân là loại người hay quên người sao? “

Lưu Linh liếc nhìn hai nam nhân đang nói chuyện ở đằng kia, hỏi Từ Thời Cẩm: “Sau đó, ngươi đến bằng cách nào?”

Từ Thời Cẩm ánh mắt lộ ra vẻ xấu hổ, người luôn chú ý đến ngoại hình như cô ấy thật không dễ dàng chút nào. “Ta mặt dày mày dạn tự đi ra ngoài.”

Lưu Vọng cười cười, vỗ vỗ vai, khẽ nói: “Nhìn xem, ngươi lợi dụng ta, rồi cũng có ngày sẽ có người báo thù cho ta. Tiểu Cẩm, không phải mọi chuyện đều nằm trong dự tính của ngươi.”

Từ Thời Cẩm sửng sốt, Lưu Linh đã đi qua nàng, đi về phía Thẩm Yến, họ nói vài câu, Thẩm Yến cùng Lưu Linh rời đi, lần lượt đi về phía nơi sáng rực trong đêm.

Pháo hoa nở rộ trên đầu, hai người đứng cùng nhau, quay lưng lại thật đẹp.

Nàng nhìn thấy họ không thân cận lắm, đôi khi khoảng cách giữa họ cũng hơi gượng gạo, nhưng khi một người tinh ý nhìn thấy thì sẽ biết họ đang ở cùng một nơi, giữa họ có một sợi dây đang kéo hai bên. Vừa mềm mại vừa dai dẳng, không dễ tách rời.

Từ Thời Cẩm có chút đố kỵ.

“Đi thôi.” Lưu Vọng đứng ở phía sau nàng, “Lát nữa còn phải gặp người.”

“Được.” Từ Thời Cẩm cúi đầu, rất nhẹ nhàng.

Đây là điểm khác biệt giữa nàng và Lưu Linh.

Dù yêu hay không, yêu sâu đậm như thế nào thì thực ra cũng có thể cảm nhận được, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.

Thẩm Yến cùng Lưu Linh vẫn là đi như vậy, trông thật sự là đứng cách xa vạn dặm, nơi này nhiều người như vậy, rất nhanh liền có thể tách ra bọn hắn.

Lưu Linh đi phía trước, bước đi cẩn thận, so với nàng, Thẩm mỹ nhân có vẻ thản nhiên tùy ý hơn nhiều.

“Ngươi thấy cái này nhìn đẹp không?” Lưu Linh cầm một cây trâm, hỏi Thẩm Yến ở phía sau.

“Ừm.” Thẩm Yến nhàn nhạt nói.

Lưu Linh liếc mắt nhìn lại hắn, sau đó trả tiền mua xong, xoay người liền đem trâm cài tóc giao cho Thẩm Yến, “Quà cho ngươi.”

“…” Đây là một cái trâm cài tóc nữ.

Thẩm Yến bật cười, nhận ra Lưu Linh không bằng lòng với thái độ qua loa của mình, về sau liền để ý nhiều.

Chỉ là Thẩm đại nhân thật sự không có hứng thú đi dạo phố, hắn không nhanh không chậm đi theo sau lưng Lưu Linh, nhìn nàng hứng thú đi dạo.

“Có phải rất chán không?” Lưu Linh hỏi.

“Ừm … vẫn tốt.”

“Không thích thì cứ nói thẳng, cùng nhau miễn cưỡng rất dễ dàng chán ghét nha.” Lưu Linh ngồi xổm nhìn một ông lão đốt đồ gốm sứ, nhẹ giọng nói.

Thẩm Yến nhìn nàng, nàng thực sự không có nổi giận, đây là lời nói thật lòng.

Thẩm Yến sờ sờ đầu tóc nàng, hắn thật thích tiểu cô nương này.

Hắn hít vào một hơi, “Ta đi đứng chỗ đó một lát, ngươi có thể tự mình chơi.”

Lưu Linh ngẩng đầu nhìn một chút, thấy nơi Thẩm Yến đang chỉ là dưới gốc cây liễu phía sau quầy hàng, cách đó không xa mấy bước, nàng gật đầu, lại cúi đầu xem quá trình nung gốm.

Cách đám người xa hơn một chút, gió bên sông thổi qua, đầu óc Thẩm Yến càng thêm thoải mái, đã ba ngày nay không ngủ, đầu có chút đau, đối với trạng thái hiện tại, đi dạo phố thật sự là miễn cưỡng.

Khi cùng Lưu Linh đi dạo một lúc, hắn thực sự khó chịu vì không khí buồn tẻ và không có thức ăn.

Tựa vào gốc cây liễu, Thẩm Yến nhẹ nhàng nhìn Lưu Linh, dưới ánh đèn mờ ảo, nàng như hiểu ý bên người, lông mi cong lên như cánh bướm, bay lên bay xuống, trông thật hấp dẫn động lòng người.

Lưu Linh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Thẩm Yến, âm thầm đáp lại nàng, nàng lại cúi đầu xuống, cái cổ dài trắng nõn, cúi xuống, giống như thiên nga.

Thẩm Yến nhận thấy ánh mắt của mình có chút thay đổi, cổ họng khô khốc, đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

Mắt rơi trên sông một hồi, nhìn lại thì không thấy Lưu Linh đâu.

Thẩm Yến trong nháy mắt biến sắc, như kiếm báu ra khỏi vỏ, đứng thẳng dậy, cho đến khi nghe thấy giọng nói của cô gái phía sau, “Ta nghe nói món này rất ngon, ngươi có thể nếm thử.”

Lưng hắn cứng đờ rồi lại thả lỏng, quay đầu nhìn lại đã thấy Lưu Linh đang bưng bát mì đứng trước mặt hắn.

Ánh mắt của hắn khiến Lưu Linh kinh ngạc, dừng một chút, Lưu Linh hỏi: “Làm sao vậy?”

“… Không có gì.”

“Làm sao!”

Thẩm Yến nở nụ cười, suýt chút nữa đã quên Lưu Linh tính khí hay dễ nổi nóng này, xoa xoa mái tóc của nàng, “Nhìn ngươi.”

Bằng cách này, Thẩm Yến và Lưu Linh đều nhớ những gì đã xảy ra khi Lưu Linh cố gắng theo đuổi hắn bằng mọi cách.

Nàng hỏi hắn : “Ngươi nhìn ta làm gì?”

Thẩm Yến nói: “Nhìn ngươi xấu quá.”

Nhưng sẽ có một ngày Thẩm Yến nói “Ngươi thật đẹp” với Lưu Linh.

Bầu không khí nhất thời ấm áp và dịu dàng.

Hai người cùng nhau ăn một bát mì, hương vị tuy không ngon nhưng cũng đủ làm Thẩm Yến no bụng.

Thẩm Yến chưa bao giờ nói với nàng rằng hắn chưa ăn, nhưng dường như Lưu Linh biết rõ điều đó.

Một người có thể biết rõ về ngươi chỉ khi người ta thực sự để mắt đến ngươi.

Thẩm Yến nhìn Lưu Linh, Lưu Linh chỉ vào dòng sông nói: “Chúng ta cùng đi thả đèn cầu nguyện đi.”

Thẩm Yến “Uh” một tiếng, tuy hắn cũng không tin, nhưng cũng đồng ý, cùng Lưu Linh đi mua đèn.

Lưu Linh cẩn thận lựa chọn một chiếc đèn lồng hoa sen đặt trước quầy hàng ven sông, tổng cộng có 18 cánh hoa, ánh đèn tản ra, rất chói mắt.

“Chọn được chưa?” Thẩm Yến hỏi, tùy tiện cầm lấy một chiếc đèn nhỏ bên cạnh chiếc đèn cô chọn, “Ta sẽ chọn cái này.”

“…”

Lưu Linh không để ý tới Thẩm Yến nữa, đi thả đèn bên sông, viết lên đèn những điều ước của mình, Thẩm Yến thấy nàng trông có vẻ tươm tất, bèn nghĩ tới điều đó, “Ngươi viết rất gần…”

Tầm mắt của hắn đã bị Lưu Linh một tay chặn lại.

Lưu Linh nghiêm túc nhìn hắn, “Viết nguyện vọng không nên cho người khác thấy.”

“…”

“Mau viết của ngươi đi. Phải thật thành tâm nếu không ông trời sẽ trách tội ngươi.”

“…”

Lưu Linh đang viết lời nguyện vọng của mình bằng tất cả sự chân thành: Cầu mong cho ta và những người thân yêu của ta được suôn sẻ và mạnh khỏe suốt đời.

Nàng ngừng viết, vừa ngẩng đầu định thả đèn liền nhìn thấy Thẩm Yến đang lơ đãng nhìn mình đến ngẩn người, Lưu Linh trừng mắt, hắn lập tức đầu hàng, “Ta viết ngay đây.”

Lưu Linh rất chân thành khi viết nó, Thẩm Yến thực sự hoàn thành nó trong một hơi thở, điều này cho thấy hắn không chân thành chút nào.

Lưu Linh cười hừ rồi đi thắp đèn, trên mặt sông chỗ nào cũng có đèn, điểm xuyết ánh đèn, cho dù đèn của nàng xuống nước cũng rất bắt mắt, lại đi tìm Thẩm Yến … sớm bị cuốn trôi không biết cái nào.

Lưu Linh thở dài, thật tốt là nàng có tâm, vừa đứng dậy đã thấy Thẩm Yến đứng với một vị Cẩm Y vệ sau lưng, thấp giọng nói với Thẩm Yến.

Lưu Linh đợi một hồi, Thẩm Yến vẻ mặt nặng nề đi về phía nàng, “Ta…”

“Đi đi, ta không có vấn đề gì.”

Thẩm Yến nhìn nàng.

Lưu Linh nhẹ giọng nói: “Ngày đầu tiên đi theo đuổi ngươi, ta đã nghĩ đến tình cảnh này, ta có bản lĩnh, có thể chịu đựng chuyện này, không cần phải xin lỗi.”

Thẩm Yến có thể có rất nhiều điều muốn nói với nàng, nhưng thời gian đã quá gấp, cuối cùng hắn khắc chế chỉ ôm nàng một chút, xoay người đi vào đám người và bước đi cùng Cẩm Y Vệ.

Không thể nhìn thấy nữa.

Lưu Linh cảm thấy có chút buồn bực.

Đêm thất tịch a.

Nàng thích dạp phố, thích hòa vào đám đông, thích náo nhiệt, nhưng không có Thẩm Yến, những cái này thật là buồn tẻ.

Lưu Linh cảm thấy kinh khủng, không có Thẩm Yến thì làm sao nàng có thể sống tốt?

Tại sao luôn muốn một người?

Nàng ngẩn người nhìn dòng sông hồi lâu, mới chợt nhớ tới Dương Diệp cùng mấy thị vệ đi theo phía xa, gọi người, “Đi thuê thuyền, ta muốn tìm đèn của Thẩm đại nhân.”

Quận chúa xưa nay vẫn luôn như vậy, Dương Diệp và những người khác chịu mệt nhọc, thật sự thuê thuyền cho quận chúa, Lưu Linh quyết định ra sông lần nữa nhất định phải tìm được đèn của Thẩm Yến.

Sông dày đặc đèn lồng, thuyền đi lại khó khăn, có người đánh đụng vào thuyền, Lưu Linh dẫn người hầu đi cắm đèn trở lại.

Lưu Linh vì việc này mà bận rộn cả một đêm.

Dòng người từ đông đúc chuyển nên dần thưa thớt, trời trở lạnh, đêm đã khuya, các cung nữ thuyết phục quận chúa trở về nhưng Lưu Linh không chịu quay đầu.

Nửa đêm, đèn đuốc lờ mờ, chỉ còn có một chiếc thuyền nhỏ như vậy, vẫn di chuyển.

Cuối cùng Lưu Linh cũng mò ra được ngọn đèn xen lẫn trong một đống đèn không mấy nổi bật, nàng đi đọc chữ trên ngọn đèn.

Thẩm Yến sẽ viết nguyện vọng gì?

Hắn căn bản không tin điều này, sẽ viết điều ước của mình một cách tùy tiện?

Lưu Linh nhìn thấy chữ viết tay của hắn ——

Chúc khanh hảo.

Lưu Linh trong lòng run lên.

Bên dưới còn có một dòng chú giải:

【Không dám nguyện ngươi có được tất cả những gì mình muốn, chỉ mong những thứ ngươi đạt được sẽ không bị mất đi. Một đời không lo nghĩ.】